Đăng ký
Cộng đồng phát triển game Việt - kết nối đam mê !

bởi Admin

Tôi nhớ cách đây 5 năm tôi còn chưa biết máy tính nó là như thế nào huống hồ cái từ lạ hoắc coder kia. Thế mà giờ đây mình lại đang là một coder!. Cuộc đời thật kì diệu kiểu như là mới hôm qua ta chẳng quen nhau để rồi hôm nay ta là tri kỉ. Dự án i Đi đang thời kì nước sôi lửa bỏng, bao dự định đang chờ đón phía trước, thời gian giường với tôi giờ đây là cái gì đó xa xỉ vô cùng. Thế mà tại sao tôi vẫn cứ ngồi đây và viết những dòng này? Cái gì cũng có nguyên nhân của nó Smile và điều này cũng chẳng phải ngoại lệ.


Tôi còn nhớ có ai đó từng nói với tôi rằng 12h đêm là khoảng thời gian làm cho người ta sống với những cảm xúc thật nhất của bản thân. Có lẽ nó đang đúng với tôi. Rời xa màn hình code để dạo qua cuộc sống của bạn bè người thân xem có cái gì mới không. Lướt face, check mail, và skype. Và rồi nhờ tình cờ tôi đọc được bài viết "Hãy là chủ nhân của số phận" của cái cậu toilatung mà tự hỏi không biết là mình có thực sự thích code không nhỉ. Thôi thì chả biết nữa cứ kể nể cái con đường đi vào nghề code này cái.


Tôi còn nhớ như in cái quãng thời gian cuối năm lớp 12, khi đăng ký hồ sơ thi đại học. Sở dĩ tôi đăng ký trường ĐH Công Nghệ là do đó là trường đầu tiên trong cái cuốn hướng dẫn gì gì đó thôi chứ tôi cũng có biết là trường nào đâu. Thầy U ở nhà thì bảo thi kinh tế đi con ah. Tôi cũng đăng ký Kinh Tế. Vậy là hai trường Kinh Tế và Công Nghệ, cộng thêm ĐH Y nữa.


Vèo cái đến lúc đi thi, lên đến nơi nhận phòng thi còn phân vân không biết chọn thi trường nào, Kinh Tế hay Công Nghệ, thế quái nào lúc đó lại chọn công nghệ. Có lẽ nghiệp coder của mình bắt đầu từ hôm 3/7 năm ấy cũng nên 18 mà tý quên chuyện này. Khá quan trọng mà xíu nữa không thể thành coder được 65 chả là hôm lên đường thi. Một mình đi xe khách lên Hà Nội đi thi, đến Gia Lâm thì gặp trận mưa. Về đến Thanh Xuân chỗ anh trai thì ướt hết. Dính nước mưa cộng với mệt thế là ốm toi. Cái hôm thi Toán mình vừa vào phòng thi đã gục xuống bàn ngủ luôn. Đâu khoảng 15' may mà có thằng đằng sau nó gọi dậy, quên mất ko cảm ơn nó 18 cuối cùng mình đỗ nó trượt hay đỗ cũng ko quan tâm 65 (mất dạy level max).


Đến lúc quyết định đi học chút nữa thì không được theo nghiệp code. U thì cứ bắt mình đi học Y, thề câu là lúc đó có cho mình thêm tiền mình cũng ngán khối B đến cổ rồi 65 thế nên là quyết định học Công Nghệ. Lên đại học làm sinh viên rồi mới biết nó chả sung sướng gì, ở nhà với thầy u còn sướng hơn 65 nhưng thôi vì sự nghiệp học hành biết làm sao được. 1 năm đầu tiên đại học mình vẫn chưa biết là cái máy tính dùng để làm gì, sau này mình sẽ làm gì và làm như thế nào. Cuộc sống 1 năm đầu có lẽ là thời gian vô nghĩa thứ hai trong cuộc đời mình, ít ra cũng biết được mấy câu lệnh C++ 65


Đến năm thứ hai thì đúng là quãng thời gian vô nghĩa nhất của cuộc đời mình luôn. Bỏ lại tất cả mọi thứ và đi theo những thứ mê hoặc lòng người - Game Online - và kết quả là chút nữa thì nghỉ học. Nhớ lại hồi đó công nhận là cũng vui, bao nhiêu ngày thức trắng đêm để chơi mà ko biết chán 65 và đồng nghĩa với điều đó thì tôi cũng chả biết là sau này học xong thì sẽ làm gì cả. Haizz nghĩ mà chán cái nền giáo dục Việt Nam. Nhưng dù sao kết thúc năm hai tôi từ bỏ game online, phải chăng chỉ là chơi game off mà thôi.


Tôi thực sự biết đến code có lẽ là từ năm thứ 3. Kì 1 năm 3 học lại môn lập trình hướng đối tượng. Có lẽ đó là lần đầu tiên tôi thấy những đoạn code có thể mê hoặc tôi. Tôi xin bài của thằng Trung về để xem nó làm như thế nào. Tôi mày mò làm theo, tìm cách giải khác. Có lẽ với bất kì ai ham thích Toán học thì khi giải được bài Toán nào đó đểu cảm thấy vui mừng và hứng thú. Tôi cũng vậy. Niềm vui được thể hiện rõ rệt khi 1 đêm ngồi code xong bài tập lớn. Nghĩ lại thấy hồi đó mình điên quá trời, thức 1 đêm chỉ để code 1 bài có sẵn rồi 65 những code theo cách giải hoàn toàn khác.


Đến kì 2 năm thứ 3 hai môn CTDL> và Thiết kế giao diện làm tôi thực sự hứng thú để học hành. Nó mang lại cảm hứng học tập cho tôi. Và tôi biết chẳng có cái gì là muộn cả. Nỗ lực những thứ mình không biết, những điều mình muốn biết và cả những điều dở hơi mấy ông giáo dạy nữa Smile nói thực một điều thì tôi không thấy các thầy trong trường dạy tôi được cái gì cả. à không có lẽ là đưa cho tôi được hướng học tập. Có lẽ đó là điều duy nhất tôi nhận được trong trường đại học. 65 lại nhớ môn UI bài tập lớn một mình code từ A-Z, có lẽ là lởm nhất trong các nhóm. Rồi mồn Phân tích thiết kế nữa, một đêm ngồi vẽ cả hệ thống bán hàng 65 giờ cho ngồi một đêm vừa học vừa vẽ chắc cũng chịu không làm được.



Mà cũng lạ chả biết từ bao giờ mà tôi biết được sau này tôi sẽ làm coder, à phải là developer chứ 65 nghe nó oai hơn nhiều, và rồi hàng ngày dán mắt vào màn hình code chỉ để xem cái này phải làm như thế nào, bug này phải sửa ra sao 65


Sự nghiệp đi làm của tôi có lẽ bắt đầu khi vừa vào kì 2 năm thứ 4. Tôi chạy hết chỗ này đến chỗ kia để xin việc. Và một sự thực không gì phải bàn cãi là cực kỳ khó khăn để tìm việc. Tôi nhớ có hôm đi sang công ty CNC để phỏng vấn. Cái tên phỏng vấn mình hỏi mình một câu như này: - "Em thường học tài liệu tiếng anh hay tiếng việt?". Tôi nhớ mình trả lời thế này: - "Em hay tìm các tài liệu tiếng việt về vấn đề liên quan sau đó đọc các bài tiếng anh để dễ hiểu hơn." Thế rồi hắn ta cho mình một tràng về đạo lý và cách học 65 mình chỉ cười chứ biết sao được. Kết quả là nó gọi đi làm và mình đếch đi. Bây giờ thì mình hiểu là hắn cũng đúng, khi mà những bài viết tiếng việt không có lấy dăm bài có chất lượng thì đọc là vô ích. Nhưng với những beginner mà kém tiếng anh thì đó là điều tốt chứ sao. Mà thôi quay lại đến chuyện đi xin việc chứ lan man quá. Đi xin linh tinh mấy công ty chả chỗ nào nhận, có lẽ mình gà và cách trả lời và thể hiện bản thân chưa tốt. Lúc đó đang đinh vào F-Soft làm rồi. Thế nào lại có hai chỗ nhận, một là công ty Perso thì phải, hai là Tamtay. Thế rồi tôi chọn tamtay. Tamtay là nơi tôi bắt đầu sự nghiệp coder của mình. Nhớ hôm đi phỏng vấn tôi không nghĩ mình được gọi đi phỏng vấn lần hai 65 và cái lúc đi pv lần thứ hai thì đúng là tôi không tin vào mắt mình nữa. Hỏi ba câu và rồi em đi về đi. Thất vọng ra về và nghĩ là thôi tìm chỗ nào khác nộp CV tiếp. Thế quái nào mấy hôm sau có người gọi đi làm Smile tôi nhớ hôm đó là 15/3 đi làm ngày đầu tiên. Sau một tháng đi xin việc ở khoảng 6 công ty tôi đã đi làm. Sự nghiệp coder 65 Gần 1 năm làm việc ở tamtay khá nhàn giúp cho tôi tự học được khá nhiều. và ở đây tôi cũng có khá nhiều người bạn mới, hay chém gió buổi trưa, thỉnh thoảng trong giờ ngồi chatchit 65 đúng là làm ở Tamtay nhàn thật. Tôi cũng không hiểu sao sunny có đủ tiền để trả cho những con người ngồi không như vậy mà số lượng ngồi chơi lại còn nhiều nữa chứ 65 nghi vấn hack Wink) đâu đó đến khoảng tháng 10 thì phải tôi có đi xin ở một công ty có lẽ là chuyên nghiệp hơn tamtay, và mức lương họ trả gấp 45% lương của tôi ở tamtay. Lúc đó băn khoăn không biết có đi không. Quyết định nói ra vs anh Thủy. Để rồi thôi ở lại đợi tết rồi tính. Mà hồi ở tamtay tôi nhớ tôi ghét phải fix bug kinh khủng. Hễ mà bện sản phẩm họ kêu bug cái gì là ghét lắm. Không biết là do cách làm việc thiếu khoa học hay là do lúc đó tính mình bồng bột không biết 65 giờ thì thấy đúng là vẫn ghét bug thật nhưng mà ghét theo kiểu tích cực chứ ko phải ghét rồi ko sửa như trước 65


Thời gian trôi qua ra tết tôi lúc đó đã chán lắm rồi. Tôi nhớ đã từng đọc một câu ở đâu đó đại loại là sự nhàn rỗi làm cho con người ta lười nhác, và sự lười nhác là mồ chôn của thành công. Tôi nghĩ nếu như tôi ở lại tamtay khoảng 1-2 tháng nữa chắc tôi sẽ chẳng bao giờ rời xa nó được 65 tính ỉ lại của người Việt Nam cao lắm các bác ah. Có lẽ cái quyết định rời xa tamtay có thể là đúng.


Khi xa tamtay rồi tôi học được nhiều thứ hơn bội phần. Học được CÁCH CODE, học được cách suy nghĩ bài toán, cách giải quyết bài toán, và cả cách chúng ta nhìn nhận bug nữa. Có lần nói chuyện vs anh Sơn Tô về cách làm việc và cái cách suy nghĩ của người nhật thì đúng là mình cần suy nghĩ lại bản thân thật. Mình có bao giờ suy nghĩ được như người Nhật đâu 18 còn nhớ sau cái vụ refactor code vụ Zinbook làm mình tỉnh ngộ ra bao điều. Rồi tìm mọi cách để tôi ưu bài toán performance đúng là khó nhưng mà học được quá nhiều luôn. Người ta bảo đúng thật, muốn có cái gì thì phải đánh đổi với một cái gì đó.


Mà lan man quá. Nói lại cái vụ mà mình có thích code không? Cách đây hơn hai năm chắc tôi bảo code là cái gì có ăn được không đấy J nhưng giờ khác rồi hehe. Tôi thích code từ bao giờ chả biết, nó ăn vào máu tôi rồi cũng nên. Ngày xưa thích chụp ảnh bao nhiêu thì giờ thích code chả kém nữa rồi. Liệu một trái tìm có thể có đến hai cái đam mê chả lq gì đến nhau như vậy không!. Kệ.


Tôi yêu thích code và yêu thích chụp ảnh 65 đến bao giờ tôi có thể mua được một cái máy ảnh “xịn” thì khi đó ngày tôi code chiều chiều tôi đi chụp ảnh và tối về tôi lại code 65 à chết tý quên, thời gian đâu dành cho em nhỉ 04 uhm đúng rồi khi mà anh chụp ảnh thì sẽ lôi em đi cùng hé hé chuẩn luôn Smile Sống vì sở thích, và niềm đam mê luôn làm cho người ta thấy hứng thú Smile Ngủ nào Smile


Còn bạn, bạn có là coder không? Bạn có muốn chia sẻ tâm sự của mình không nào? 


Nguồn: blog.tamtay.vn

khuong anh
cho em hoi??/ giơ em muôn hoc thi bat đau tu dau a
  • tháng 2 5, 2017
  • ·
  • Thích
  • ·
khuong anh
bai viet cua anh hay
  • tháng 2 5, 2017
  • ·
  • Thích
  • ·
Nguyen Van Thanh
Em cũg là cựu sih viên ĐH Công Nghệ, nhưg được 2 tuần ạ. Giờ em học Y ở Khoa Y dược. Số phận ae mìh ngược, ngược quá. Giờ thì em phải tự tìm tòi học lập trìh. Sẽ rất vui nếu được làm quen vs anh à mà em chuyển khoa luôn năm đó chứ ko p bỏ học đâu nhé
  • tháng 2 7, 2017
  • ·
  • Thích
  • ·
Captcha Challenge